Lời Ru Quê
Mẹ
tặng Ái vân
Tôi sinh ra
ở miền trung du
Rừng cọ đồi
trè vẳng tiếng ru
Suối nước
dân ca vào máu thịt
Như dòng sữa
Mẹ nhớ chiều thu
Réo rắt kià
ai vẫn nỉ non
Xa hương
chẳng đục tấm lòng son
Tình đời thế
thái bao nhân hậu
Thánh thiện
kiêu sa ánh mắt huyền
Sáng cả
chiều thu một gịọng cười
Mát như nước
suối buổi ban mai
Phaỉ chăng
sông núi sinh ra Chị
Có một Aí
Vân để đẹp đời
Hoa nào
thanh bạch sống như lan
Có chữ tên
người đẹp Ái Vân
Dù đã nửa
rồi sang thế kỷ
Vẫn còn vang
vọng cả muà xuân
Đất Mẹ xa
xôi vắng bóng người
Thiết tha
lưu lại buổi xuân thời
Như người
con gaí ngày xưa ấy
Thánh thiện
kiêu sa mộng vẳng đời
Chị là người
Mẹ ở trần gian
Người vợ yêu
thương cuả dịu hiền
Tôi viết vần
thơ đầy cảm phục
Đưá con hiếu
thảo của tình thân
Bàng hoàng
nghe kể chuyện ung thư
Không lẽ
cuộc đời có thế ư?
Sống chết
phaỉ đâu là nhiệp chướng
Mà trời cay
nghiệt nưả chừng yêu
Yêu Cha, yêu
Mẹ, thương nhân loại
Chung thủy
chồng con nặng nghĩa đời
Trách nhiệm
phải chăng vì đã hưá
Nén đau đôi
ngả vẫn ca hoài
Cay đắng
trời ơi! Chị vẫn cười
Cắt đi tóc
Mẹ để cho vui
Ai mà nhanh
nhất thì khen thưởng
Cho đoá
phong lan rụng rã rời….
Lịch diễn
đặc dày kín cả trang
Đường chim
dằng dặc trải muôn phương
Mười ngày
sau mổ còn đi diễn
Con bệnh còn
mang bóng tử thần
Dây dợ trong
người Chị lãng quyên
Chỉ còn nghệ
thuật với niềm tin
Như hàng
thánh thiện lòng nhân ái
Đời sẽ
thương mình Chị Ái Vân
Tôi đã từng
bươn trải mọi nơi
Nếm muì đau
khổ với bi ai
Cúi đầu khâm
phục người như Chị
Vẫn cắn môi
son trọn nụ cười
Lời ca thánh
thót vọng trời nam
Mà tôi phận
bạc chẳng đôi lần
Để nghe cho
thỏa lòng mong ước
Biết đến bao
giờ gặp Ái Vân
Số kiếp nhân
loaì thật hẩm hiu
Trùng trùng
duyên khởi chảy về đâu
Giang hồ
vương phải vào căn số
Nên để ngàn
thu nợ mối sầu
Tuổi đã cao
rồi ngoại ngũ niên
Phần ba thế
kỷ kiếp tha nhân
Mong gì trở laị miền kinh bắc
Uống giọt
dân ca tiếng Mẹ hiền
Cùng là dòng
máu của Việt Nam
Tuy chẳng
bao giờ được biết quen
Kính cẩn đôi
dòng thăm hỏi Chị
Bình an hạnh
phúc với chồng con.
28.1.08 Người Hâm Mộ ( Lu Hà )
Cạn Tàu Ráo
Máng
Kể từ ấy
bóng dương vụt tắt
Lối đi về
heo hút trăng suông
Còn đâu giục
giã trong lòng
Gặp nhau hờ
hững như tuồng không quen
Bao tình tứ
thơ văn réo rắc
Lặng như tờ
phút chốc tiêu tan
Sượng sùng
đôi má thuyền quyên
Chẳng qua
đục nước trái duyên lỡ làng
Yêu chẳng
trọn dùng dằng vỡ lở
Tiếc một đời
hoa vỡ nhụy phai
Bần thần
sương đọng bờ mi
Chim không
vướng bẫy cá mồi chê ăn
Em loay hoay
quanh năm suốt tháng
Vẫn mong chờ
anh động tình thương
Từ đâu ra sự
phũ phàng
Cạn tàu ráo
máng tuyệt đường lộ sinh
Anh nuốt
giận bất bình uốt ức
Sống giưã
bầy chó sói yêu ma
Khôn ngoan
trông rộng nhìn xa
Đa mưu túc
trí ta bà hiểm nguy
Lũ chúng nó
một bầy lang sói
Con cháu ông
quen thói đong đưa
Dấu tay ném
đá từ xa
Phê bình đấu
tố từ xưa vẫn làm
Chúng cầu
nguyện lỗi lầm kẻ khác
Để thưà cơ
đục nước béo cò
Em tôi rút
ván qua cầu
Vội vàng te
tái đặt điều vu oan
Anh yêu em
tình oan lý trái
Biết phận
mình lép vế lui binh
Thôi thì cốt
giữ lấy mình
Dần dà sẽ
tính phân minh tỏ tường
Anh là kẻ
lõi thông cốt cách
Hiểu sự đời
cám cảnh thương đau
Liệu bề tang
lễ đường xa
Tình em anh
đã đưa ma gọi hồn…
19.6.2009
Lu Hà
Huyền
Trân Lại Về
cảm tác thơ
Bùi Thảo: Tình Sử Huyền Trân
Thương nàng
công chuá Huyền Trân
Ra đi rỏ lệ
cung đàn ngẩn ngơ
Trăng sao rỏ
lệ cung Nga ?
Khắc Chung
dũng tướng nghẹn ngào khổ đau...
Tại gia xuất
giá tòng phu
Thuyền hoa
đợi bến Hồng Hà tiễn đưa
Ba quân chỉ
ngọn cờ đào
Trống giong
đám rước nhuốm màu quan san
Hai châu Ô-
Lý thuộc Trần
Anh Tông lưỡng
lự triều thần chủ trương
Cánh buồm
ngậm gió băng băng
Tình cha
nghiã mẹ ngổn ngang cõi lòng
Giang sơn bờ
cõi rỡ ràng
Gánh buồn em
chiụ lỡ làng tuổi xuân
Ngậm ngùi hổ
tướng tiễn chân
Ruột đau như
cắt nối liền được không?
Ầm ầm ngưạ
hí quân vang
Hồng bào
lộng lẫy kiệu vàng hồi cung
Linh đình
hoàng hậu sắc phong
Trùng dương
xa cách biển đông hãi hùng
Tròn năm
bụng chưả dạ mang
Sinh ra
hoàng tử ngai vàng bơ vơ
Chế Mân tại
vị băng hà
Huyền Trân
dang dở má đào tủi thân
Giàn thiêu
lưả đỏ xương tàn
Vua anh hoảng
sợ tướng quân gợi bàn
Tình xưa
mộng cũ chưá chan
Biển khơi
đưa tiễn vong hồn Chế Mân
Mẹo hay
thẳng cánh cúp liền
Phăng phăng
cưỡi sóng trăng ngàn nỉ non
Dùng dằng
trướng phủ màn ngăn
Thẹn thùng
má phấn môi son lại hồng....
7.7.2010 Lu
Hà
Mộng Tình
Mộng tình cứ
bám maĩ không thôi
Chẳng chiụ
buông tha chẳng chiụ dời
Chỉ tại ngày
xưa anh chót dại
Gặp em rồi
để khổ cho đời
Cái mộng vẩn
vương mộng vẩn sầu
Theo nhau
lẵng nhẵng cứ yêu chiều
Đòi rằng nợ
cũ bao giờ trả
Anh hẹn mùa
sau cõi ta bà
Mộng tình
sao khổ thế là thôi
Nó chẳng rõ
đầu chẳng rõ đuôi
Nó như con
rắn lèn trong giấc
Đi tìm giấc
ngủ trái tim côi
Mộng tình
đánh thức những ngày xanh
Tuổi trẻ một
thời cứ dấu quanh
Dấu maĩ bóng
hình em gaí nhỏ
Đi theo anh
xuốt cuộc du hành
Anh tuởng
lâu rồi mộng sẽ tan
Gần ba thập
kỷ vắng hình em
Tự nhiên em
lại tuôn lời kể
Truyện xửa
truyện xưa lúc Ái Vân
Bật mí
truyện này hé truyện kia
Người trong
thiên hạ vốn tò mò
Anh nghe mà
xót đau như muối
Truyện cứ
hành anh cứ rối vò
Chẳng hiểu
làm sao đã có em
Trên đời lại
phải có anh thêm
Phong trần
bể khổ đầy bi lụy
Rối cả cho
nhau khắp nẻo trần
Thôi truyện
đã rồi em kể đi
Và anh chỉ
biết có thơ thôi
Lời thơ nhức
nhối như dòng chảy
Xói nát tim
anh những tháng ngày
2008 Lu Hà
Tặng Em Cô
Gái Trường Sơn
Thuở trời
đất trào cơn sóng đỏ
Hận ngàn thu
giông tố mưa rơi
Nước non
bàng bạc một thời
Cuốn theo
tuổi trẻ một đời chinh nhân
Trai với gái
lưá còn rất trẻ
Xếp bút
nghiên thể chế lên đường
Chẳng hò hẹn
ở chiến trường
Đoàn năm năm
chín mở đường Trường Sơn
Anh tòng
quân chưa tròn mười tám
Em theo sau
tuổi mới trăng non
Vì sao duyên
phận lưã lần
Yêu em mà
chẳng trọn phần nỉ non
Trong đại
đội xa gần là nữ
Luật nhà
binh lành dữ biết sao
Cấm đôi trai
gái hẹn hò
Cấm cùng đi
dạo cơ hồ công khai
Anh lén lút
bồi hồi ghi tặng
Gưỉ cho em
vài tiếng thương yêu
Sợ rằng đồng
đội biết nhiều
Phê bình
kiểm thảo mọi điều gian ngay
Đời ta sao
khổ thế này
Yêu nhau
chẳng được tỏ bày cùng nhau
Cứ lầm lũi
sớm chiều cuốc đất
Mở con đường
đâm nát con tim
Hàng ngày xe
chạy ầm ầm
Chiến xa
xanh lá tới miền cao miên
Bệnh sốt rét
lan tràn đại đội
Mưả mật vàng
tê tái thương đau
Than ôi tuổi
trẻ còn đâu
Môi thâm mặt
tái âu sầu làn da
Sợ mất điểm
thi đua tiến bộ
Nên anh đành
thất thố với em
Thương em để
bụng âm thầm
Ngày đêm
toan tính lo tìm lối ra
Nhìn về miền
Bắc quê nhà
Tương lai hy
vọng đang chờ đón anh
Sau ba năm
rừng xanh núi đỏ
Gạt lệ sầu
máu rỏ tim phai
Chưa hề thề
thốt nặng lời
Anh như cơn
gió một thời thoảng qua
Rừng Trường
Sơn vi vu gió thổi
Lạnh ru hồn
tử sĩ âm u
Mây vàng lãng
đãng chiều xa
Như Hoa
chẳng biết bây giờ ở đâu?
Sống hay
chết làm sao biết được
Chỉ biết
rằng một bước lưu ly
Thương em
tuổi trẻ thiệt thòi
Đời Hoa tan
nát một thời chiến chinh…
2008 Lu Hà

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét